菩萨蛮

宋代 周密
霜风渐入龙香被。夜寒微涩宫壶水。滴滴是愁声。声声滴到明。 梦魂随雁去。飞到颦眉处。雁已过西楼。又还和梦愁。
shuāng fēng jiàn lóng xiāng bèi hán wēi gōng shuǐ shì chóu shēng shēng shēng dào míng
mèng hún suí yàn fēi dào pín méi chù yàn guò 西 lóu yòu hái mèng chóu