仆平日闻有此生待足何时足未老得闲方是闲之

宋代 吴芾
寒士叨尘分已逾,不为归计待何如。 暮年光景那能久,浮世荣华总是虚。 此去直须甘澹泊,个中元自有乘除。 因公拈起余君话,愈使衰翁忆故庐。
hán shì dāo chén fēn   wéi guī dài  
nián guāng jǐng néng jiǔ   shì róng huá zǒng shì  
zhí gān dàn   zhōng yuán yǒu chéng chú  
yīn gōng niān jūn huà   shǐ 使 shuāi wēng