普利寺自周上人高明轩

宋代 郭祥正
世人孰无累,贵彼方外人。超然云霞趣,迥脱生死轮。 周也漳南释,开轩瞰漳滨。山光并水影,二物长清新。 尤爱明月夕,苍林变金银。焚香坐轩上,时或要静宾。 幸无歌吟喧,得与麋鹿驯。尝茶煮山药,长养菩提因。 岂慕富且贵,宁忧贱与贫。我来勿厌数,从尔陶天真。
shì rén shú lěi   guì fāng wài rén chāo rán yún xiá jiǒng   tuō shēng lún    
zhōu zhāng nán shì   kāi xuān kàn zhāng bīn shān guāng bìng shuǐ yǐng èr   cháng qīng xīn    
yóu ài míng yuè   cāng lín biàn jīn yín fén xiāng zuò xuān shàng shí   huò yào jìng bīn    
xìng yín xuān   鹿 xùn cháng chá zhǔ shān yao cháng   yǎng yīn    
qiě guì   níng yōu jiàn pín lái yàn shù cóng   ěr táo tiān zhēn