普利寺自周上人高明軒

宋代 郭祥正
世人孰無累,貴彼方外人。超然雲霞趣,迥脫生死輪。 周也漳南釋,開軒瞰漳濱。山光並水影,二物長清新。 尤愛明月夕,蒼林變金銀。焚香坐軒上,時或要靜賓。 幸無歌吟喧,得與麋鹿馴。嘗茶煮山藥,長養菩提因。 豈慕富且貴,寧憂賤與貧。我來勿厭數,從爾陶天真。
shì rén shú lěi   guì fāng wài rén chāo rán yún xiá jiǒng   tuō shēng lún    
zhōu zhāng nán shì   kāi xuān kàn zhāng bīn shān guāng bìng shuǐ yǐng èr   cháng qīng xīn    
yóu ài míng yuè   cāng lín biàn jīn yín fén xiāng zuò xuān shàng shí   huò yào jìng bīn    
xìng yín xuān   鹿 xùn cháng chá zhǔ shān yao cháng   yǎng yīn    
qiě guì   níng yōu jiàn pín lái yàn shù cóng   ěr táo tiān zhēn