泊云安下大风骤雨作柏梁体一篇

宋代 邵博
晴空赤日飞丹霞,扁舟春热汗且呀。 寒温之候无乃差,朝犹挟纩莫著纱。 祝融暴横势莫加,骤将炎赫移韶华。 东皇游冶穷豪奢,未终节序还其家。 忽惊猛吹扬白沙,烟云四起相邀遮。 空中轳辘鸣雷车,枞枞白雨悬乱麻。 风师雨将相矜夸,千刃万槊争嚣哗。 玄旌皂纛何纷葩,势摇两蜀掀三巴。 须臾雨止雷停挝,苍云扫尽天无瑕。 恍如脱兔离轻罝,回头已见羲轮斜。 山开水静负色色嘉,喜翔燕誉嬉鱼暇。 红颠白倒纷残花,披张林叶舒草芽。 阴阳变化谁咄嗟,风云乃乐相喧拿。 大哉一气通幽遐,彼苍高远安能涯。 倚峰吟望心目赊,碧云千里号归鸦。
qíng kōng chì fēi dān xiá   piān zhōu chūn hàn qiě ya
hán wēn zhī hòu nǎi chà   cháo yóu jiā kuàng zhù shā
zhù róng bào héng shì jiā   zhòu jiāng yán sháo huá
dōng huáng yóu qióng háo shē   wèi zhōng jié hái jiā
jīng měng chuī yáng bái shā   yān yún xiāng yāo zhē
kōng zhōng míng léi chē   cōng cōng bái xuán luàn
fēng shī jiàng xiàng jīn kuā   qiān rèn wàn shuò zhēng xiāo huā
xuán jīng zào dào fēn   shì yáo liǎng shǔ xiān sān
zhǐ léi tíng   cāng yún sǎo jǐn tiān xiá
huǎng tuō qīng   huí tóu jiàn lún xié
shān kāi shuǐ jìng jiā   xiáng yàn xiá
hóng diān bái dào fēn cán huā   zhāng lín shū cǎo
yīn yáng biàn huà shuí duō jiē   fēng yún nǎi xiāng xuān
zāi tōng yōu xiá   cāng gāo yuǎn ān néng
fēng yín wàng xīn shē   yún qiān hào guī