泊雲安下大風驟雨作柏梁體一篇

宋代 邵博
晴空赤日飛丹霞,扁舟春熱汗且呀。 寒溫之候無乃差,朝猶挾纊莫著紗。 祝融暴橫勢莫加,驟將炎赫移韶華。 東皇遊冶窮豪奢,未終節序還其家。 忽驚猛吹揚白沙,煙雲四起相邀遮。 空中轤轆鳴雷車,樅樅白雨懸亂麻。 風師雨將相矜誇,千刃萬槊爭囂嘩。 玄旌皂纛何紛葩,勢搖兩蜀掀三巴。 須臾雨止雷停撾,蒼雲掃盡天無瑕。 恍如脫兔離輕罝,回頭已見羲輪斜。 山開水靜負色色嘉,喜翔燕譽嬉魚暇。 紅顛白倒紛殘花,披張林葉舒草芽。 陰陽變化誰咄嗟,風雲乃樂相喧拿。 大哉一氣通幽遐,彼蒼高遠安能涯。 倚峰吟望心目賒,碧雲千里號歸鴉。
qíng kōng chì fēi dān xiá   piān zhōu chūn hàn qiě ya
hán wēn zhī hòu nǎi chà   cháo yóu jiā kuàng zhù shā
zhù róng bào héng shì jiā   zhòu jiāng yán sháo huá
dōng huáng yóu qióng háo shē   wèi zhōng jié hái jiā
jīng měng chuī yáng bái shā   yān yún xiāng yāo zhē
kōng zhōng míng léi chē   cōng cōng bái xuán luàn
fēng shī jiàng xiàng jīn kuā   qiān rèn wàn shuò zhēng xiāo huā
xuán jīng zào dào fēn   shì yáo liǎng shǔ xiān sān
zhǐ léi tíng   cāng yún sǎo jǐn tiān xiá
huǎng tuō qīng   huí tóu jiàn lún xié
shān kāi shuǐ jìng jiā   xiáng yàn xiá
hóng diān bái dào fēn cán huā   zhāng lín shū cǎo
yīn yáng biàn huà shuí duō jiē   fēng yún nǎi xiāng xuān
zāi tōng yōu xiá   cāng gāo yuǎn ān néng
fēng yín wàng xīn shē   yún qiān hào guī