泊云安

宋代 陈昂
短褐丝丝断,为冬不亦难。 芦花装被暖,枫叶受霜干。 溪日恩终厚,山风势未寒。 此间多美酒,生计卜云安。
duǎn duàn   wèi dōng nán  
huā zhuāng bèi nuǎn   fēng shòu shuāng gàn  
ēn zhōng hòu   shān fēng shì wèi hán  
jiān duō měi jiǔ   shēng bo yún ān