泊韶石四更见月

明代 释函是
山月出残夜,清波寒照人。推篷惟独坐,高咏孰为邻。 塔影看何似,江声闻最亲。村鸡催曙色,烟棹又前津。
shān yuè chū cán   qīng hán zhào rén tuī péng wéi zuò gāo   yǒng shú wèi lín    
yǐng kàn   jiāng shēng wén zuì qīn cūn cuī shǔ yān   zhào yòu qián jīn