泊淮上作

明代 唐顺之
枫林望尽见苍山,桐柏飞流入楚关。潮散海门孤岛出,月明渡口数帆还。 客梦祗惊青琐远,沧波长羡白鸥闲。闻道淮南多桂树,朝来杖策一相攀。
fēng lín wàng jǐn jiàn cāng shān   tóng bǎi fēi liú chǔ guān cháo sàn hǎi mén dǎo chū yuè   míng kǒu shù fān hái    
mèng zhī jīng qīng suǒ yuǎn   cāng cháng xiàn bái ōu xián wén dào huái nán duō guì shù zhāo   lái zhàng xiāng pān