泊大孤山作

宋代 黄庭坚
汇泽为彭蠡,其容化◇鹏。 中流擢寒山,正色且无朋。 其下蛟龙卧,宫谯珠贝层。 朝云与暮雨,何处会高陵。 不见凌波袜,靓妆照澄凝。 空余血食地,猿啸枯楠藤。 高帆驾天来,落叶聚秋蝇。 幽明异礼乐,忠信岂其凭。 风波浩平陆,何况非履冰。 安得旷达士,霜晴尝一登。
huì wèi péng   róng huà   péng  
zhōng liú zhuó hán shān   zhèng qiě péng  
xià jiāo lóng   gōng qiáo zhū bèi céng  
zhāo yún   chǔ huì gāo líng  
jiàn líng   jìng zhuāng zhào chéng níng  
kòng xuè shí   yuán xiào nán téng  
gāo fān jià tiān lái   luò qiū yíng  
yōu míng yuè   zhōng xìn píng  
fēng hào píng   kuàng fēi bīng  
ān kuàng shì   shuāng qíng cháng dēng