贫中自戏

宋代 陆游
种枳为篱草结庐,人间知足更谁如?涧深松老忘荣谢,天阔云闲任卷舒。 门冷并无残客迹,家贫常读绝编书。 有金可散还关念,多事从来笑汉疏。
zhǒng zhǐ wèi cǎo jié   rén jiān zhī gèng shuí   jiàn shēn sōng lǎo wàng róng xiè   tiān kuò yún xián rèn juǎn shū  
mén lěng bìng cán   jiā pín cháng jué biān shū  
yǒu jīn sàn hái guān niàn   duō shì cóng lái xiào hàn shū