貧中自戲

宋代 陸游
種枳為籬草結廬,人間知足更誰如?澗深松老忘榮謝,天闊雲閒任卷舒。 門冷並無殘客跡,家貧常讀絕編書。 有金可散還關念,多事從來笑漢疏。
zhǒng zhǐ wèi cǎo jié   rén jiān zhī gèng shuí   jiàn shēn sōng lǎo wàng róng xiè   tiān kuò yún xián rèn juǎn shū  
mén lěng bìng cán   jiā pín cháng jué biān shū  
yǒu jīn sàn hái guān niàn   duō shì cóng lái xiào hàn shū