品松

唐代 孟郊
追悲谢灵运,不得殊常封。纵然孔与颜,亦莫及此松。 此松天格高,耸异千万重。抓拏巨灵手,擘裂少室峰。 擘裂风雨狞,抓拏指爪傭。道入难抱心,学生易堕踪。 时时数点仙,袅袅一线龙。霏微岚浪际,游戏颢兴浓。 品松徒高高,雌鸣讵嗈嗈。赏异尚可贵,赏潜谁能容。 名华非典实,翦弃徒纤茸。刻削大雅文,所以不敢慵。
zhuī bēi xiè líng yùn   shū cháng fēng zòng rán kǒng yán   sōng
sōng tiān gāo   sǒng qiān wàn zhòng zhuā líng shǒu   bāi liè shǎo shì fēng
bāi liè fēng níng   zhuā zhǐ zhǎo yōng dào nán bào xīn   xué sheng duò zōng
shí shí shǔ diǎn xiān   niǎo niǎo xiàn 线 lóng fēi wēi lán làng   yóu hào xīng nóng
pǐn sōng gāo gāo   míng yōng yōng shǎng shàng guì   shǎng qián shuí néng róng
míng huá fēi diǎn shí   jiǎn xiān róng xuē wén   suǒ gǎn yōng