品松

唐代 孟郊
追悲謝靈運,不得殊常封。縱然孔與顏,亦莫及此松。 此松天格高,聳異千萬重。抓拏巨靈手,擘裂少室峰。 擘裂風雨獰,抓拏指爪傭。道入難抱心,學生易墮蹤。 時時數點仙,裊裊一線龍。霏微嵐浪際,遊戲顥興濃。 品松徒高高,雌鳴詎嗈嗈。賞異尚可貴,賞潛誰能容。 名華非典實,翦棄徒纖茸。刻削大雅文,所以不敢慵。
zhuī bēi xiè líng yùn   shū cháng fēng zòng rán kǒng yán   sōng
sōng tiān gāo   sǒng qiān wàn zhòng zhuā líng shǒu   bāi liè shǎo shì fēng
bāi liè fēng níng   zhuā zhǐ zhǎo yōng dào nán bào xīn   xué sheng duò zōng
shí shí shǔ diǎn xiān   niǎo niǎo xiàn lóng fēi wēi lán làng   yóu hào xīng nóng
pǐn sōng gāo gāo   míng yōng yōng shǎng shàng guì   shǎng qián shuí néng róng
míng huá fēi diǎn shí   jiǎn xiān róng xuē wén   suǒ gǎn yōng