平羌道中望峨眉山慨然有作

宋代 陆游
白云如玉城,翠岭出其上。 异境忽堕前,心目久荡漾。 别来二百日,突兀喜亡恙。 飞僊遥举手,唤我一税鞅。 此行岂或使,屏迹事幽旷。 何必故山归,更破万里浪。
bái yún chéng   cuì lǐng chū shàng  
jìng duò qián   xīn jiǔ dàng yàng  
bié lái èr bǎi   wáng yàng  
fēi xiān yáo shǒu   huàn shuì yāng  
xíng huò shǐ 使   píng shì yōu kuàng  
shān guī   gèng wàn làng