贫歌

宋代 陆游
寿居福之首,贫为士之常。 造物赋我贫,乃以寿见偿。 处常而受福,每恐不得当。 掬涧以沃渴,屑柏以为粮;虽云未免饥,何至死道傍。 犹胜辽东丁,化鹤还故乡。
shòu 寿 zhī shǒu   pín wèi shì zhī cháng
zào pín   nǎi shòu 寿 jiàn cháng
chǔ cháng ér shòu   měi kǒng dàng
jiàn   xiè bǎi wéi liáng   suī yún wèi miǎn   zhì dào bàng
yóu shèng liáo dōng dīng   huà hái xiāng