貧歌

宋代 陸游
壽居福之首,貧為士之常。 造物賦我貧,乃以壽見償。 處常而受福,每恐不得當。 掬澗以沃渴,屑柏以為糧;雖雲未免飢,何至死道傍。 猶勝遼東丁,化鶴還故鄉。
shòu zhī shǒu   pín wèi shì zhī cháng
zào pín   nǎi shòu jiàn cháng
chǔ cháng ér shòu   měi kǒng dàng
jiàn   xiè bǎi wéi liáng   suī yún wèi miǎn   zhì dào bàng
yóu shèng liáo dōng dīng   huà hái xiāng