飘零

宋代 郑思肖
飘零书剑十年吴,又见西风脱尽梧。万顷秋生杯后兴,数茎雪上镜中须。 晴天空阔浮云尽,破屋荒凉俗梦无。惟有固穷心不改,左经右史足清娱。
piāo líng shū jiàn shí nián   yòu jiàn 西 fēng tuō jǐn wàn qǐng qiū shēng bēi hòu xīng   shù jīng xuě shàng jìng zhōng
qíng tiān kōng kuò yún jǐn   huāng liáng mèng wéi yǒu qióng xīn gǎi   zuǒ jīng yòu shǐ qīng