飄零

宋代 鄭思肖
飄零書劍十年吳,又見西風脫盡梧。萬頃秋生杯後興,數莖雪上鏡中須。 晴天空闊浮雲盡,破屋荒涼俗夢無。惟有固窮心不改,左經右史足清娛。
piāo líng shū jiàn shí nián   yòu jiàn 西 fēng tuō jǐn wàn qǐng qiū shēng bēi hòu xīng   shù jīng xuě shàng jìng zhōng
qíng tiān kōng kuò yún jǐn   huāng liáng mèng wéi yǒu qióng xīn gǎi   zuǒ jīng yòu shǐ qīng