彭山道中

宋代 冯时行
劫劫真无谓,迟迟再有行。 断云峰出没,残照水分明。 远意谁能共,长亭空有情。 从今离别梦,逐夜到江城。
jié jié zhēn wèi   chí chí zài yǒu xíng
duàn yún fēng chū   cán zhào shuǐ fèn míng
yuǎn shuí néng gòng   cháng tíng kōng yǒu qíng
cóng jīn bié mèng   zhú dào jiāng chéng