裴端公使君清席,赋得青桂歌送徐长史

唐代 皎然
昔年攀桂为留人,今朝攀桂送归客。秋风桃李摇落尽, 为君青青伴松柏。谢公南楼送客还,高歌桂树凌寒山。 应怜独秀空林上,空赏敷华积雪间。昨夜一枝生在月, 婵娟可望不可折。若为天上堪赠行,徒使亭亭照离别。
nián pān guì wèi liú rén   jīn zhāo pān guì sòng guī qiū fēng táo yáo luò jǐn  
wèi jūn qīng qīng bàn sōng bǎi xiè gōng nán lóu sòng hái   gāo guì shù líng hán shān
yīng lián xiù kōng lín shàng   kōng shǎng huá xuě jiān zuó zhī shēng zài yuè  
chán juān wàng zhé ruò wéi tiān shàng kān zèng xíng   shǐ 使 tíng tíng zhào bié