抛球乐

唐代 皇甫松
红拨一声飘,轻球坠越绡。带翻金孔雀,香满绣蜂腰。 少少抛分数,花枝正索饶。 金蹙花球小,真珠绣带垂。几回冲蜡烛,千度入春怀。 上客终须醉,觥杯自乱排。
hóng shēng piāo   qīng qiú zhuì yuè xiāo dài fān jīn kǒng què   xiāng mǎn xiù fēng yāo
shǎo shǎo pāo fēn shù   huā zhī zhèng suǒ ráo
jīn huā qiú xiǎo   zhēn zhū xiù dài chuí huí chōng zhú   qiān chūn huái 怀
shàng zhōng zuì   gōng bēi luàn pái