偶作呈谔闰二上人

宋代 魏野
老虽无闷向茅堂,忽忽还因物感伤。 积雾易迷平地水,孤云难护满天霜。 祥麟可向清时见,惊鹤那於黑处藏。 信意偶然成此咏,祇堪闲写与支郎。
lǎo suī mèn xiàng máo táng   hái yīn gǎn shāng  
píng shuǐ   yún nán mǎn tiān shuāng  
xiáng lín xiàng qīng shí jiàn   jīng hēi chù cáng  
xìn ǒu rán chéng yǒng   kān xián xiě zhī láng