偶作呈諤閏二上人

宋代 魏野
老雖無悶向茅堂,忽忽還因物感傷。 積霧易迷平地水,孤雲難護滿天霜。 祥麟可向清時見,驚鶴那於黑處藏。 信意偶然成此詠,祇堪閒寫與支郎。
lǎo suī mèn xiàng máo táng   hái yīn gǎn shāng  
píng shuǐ   yún nán mǎn 滿 tiān shuāng  
xiáng lín xiàng qīng shí jiàn   jīng hēi chù cáng  
xìn ǒu rán chéng yǒng   kān xián xiě zhī láng