偶咏
春风本无心,开花任红白。红白不坚贞,风飘委阡陌。
倩树护花幡,谋设当风帟。灼灼矜春光,幡帟倏然摘。
风自行其常,花遂失其魄。人皆怨风狂,我不为花惜。
凡物贵自强,凭依究何益。如以言之非,试与观松柏。
chūn
春
fēng
风
běn
本
wú
无
xīn
心
,
kāi
开
huā
花
rèn
任
hóng
红
bái
白
。
。
hóng
红
bái
白
bù
不
jiān
坚
zhēn
贞
,
fēng
风
piāo
飘
wěi
委
qiān
阡
mò
陌
。
。
qiàn
倩
shù
树
hù
护
huā
花
fān
幡
,
móu
谋
shè
设
dāng
当
fēng
风
yì
帟
。
。
zhuó
灼
zhuó
灼
jīn
矜
chūn
春
guāng
光
,
fān
幡
yì
帟
shū
倏
rán
然
zhāi
摘
。
。
fēng
风
zì
自
xíng
行
qí
其
cháng
常
,
huā
花
suì
遂
shī
失
qí
其
pò
魄
。
。
rén
人
jiē
皆
yuàn
怨
fēng
风
kuáng
狂
,
wǒ
我
bù
不
wéi
为
huā
花
xī
惜
。
。
fán
凡
wù
物
guì
贵
zì
自
qiáng
强
,
píng
凭
yī
依
jiū
究
hé
何
yì
益
。
。
rú
如
yǐ
以
yán
言
zhī
之
fēi
非
,
shì
试
yǔ
与
guān
观
sōng
松
bǎi
柏
。
。