偶詠

清代 繆烜
春風本無心,開花任紅白。紅白不堅貞,風飄委阡陌。 倩樹護花幡,謀設當風帟。灼灼矜春光,幡帟倏然摘。 風自行其常,花遂失其魄。人皆怨風狂,我不為花惜。 凡物貴自強,憑依究何益。如以言之非,試與觀松柏。
chūn fēng běn xīn   kāi huā rèn hóng bái hóng bái jiān zhēn   fēng piāo wěi qiān
qiàn shù huā fān   móu shè dāng fēng zhuó zhuó jīn chūn guāng   fān shū rán zhāi
fēng xíng cháng   huā suì shī rén jiē yuàn fēng kuáng   wéi huā
fán guì qiáng   píng jiū yán zhī fēi   shì guān sōng bǎi