偶题寄独孤使君

唐代 羊士谔
病起淮阳自有时,秋来未觉长年悲。 坐逢在日唯相望,袅袅凉风满桂枝。
bìng huái yáng yǒu shí   qiū lái wèi jué cháng nián bēi
zuò féng zài wéi xiāng wàng   niǎo niǎo liáng fēng mǎn guì zhī