偶题二首

唐代 杜牧
劳劳千里身,襟袂满行尘。深夜悬双泪,短亭思远人。 苍江程未息,黑水梦何频。明月轻桡去,唯应钓赤鳞。 有恨秋来极,无端别后知。夜阑终耿耿,明发竟迟迟。 信已凭鸿去,归唯与燕期。只因明月见,千里两相思。
láo láo qiān shēn   jīn mèi mǎn xíng chén shēn xuán shuāng lèi   duǎn tíng yuǎn rén
cāng jiāng chéng wèi   hēi shuǐ mèng pín míng yuè qīng ráo   wéi yīng diào chì lín
yǒu hèn qiū lái   duān bié hòu zhī lán zhōng gěng gěng   míng jìng chí chí
xìn píng hóng 鸿   guī wéi yàn zhǐ yīn míng yuè jiàn   qiān liǎng xiāng