偶题

元代 杨载
丛生园中草,蔚蔚媚幽姿。乘时各敷荣,皓色被绿枝。 似有微香发,秋风辄吹之。入人襟袖中,亦复可怜兹。 诘朝步荒畦,茎叶稍离披。飘零即已矣,霜露不尔私。 荣悴既有时,小大何异而。幸爱七尺躯,天道不可诬。
cóng shēng yuán zhōng cǎo   wèi wèi mèi yōu 姿 chéng shí róng hào   bèi zhī 绿    
shì yǒu wēi xiāng   qiū fēng zhé chuī zhī rén jīn xiù zhōng   lián    
cháo huāng   jīng shāo piāo líng shuāng   ěr    
róng cuì yǒu shí   xiǎo ér xìng ài chǐ tiān   dào