偶題

元代 楊載
叢生園中草,蔚蔚媚幽姿。乘時各敷榮,皓色被綠枝。 似有微香發,秋風輒吹之。入人襟袖中,亦復可憐茲。 詰朝步荒畦,莖葉稍離披。飄零即已矣,霜露不爾私。 榮悴既有時,小大何異而。幸愛七尺軀,天道不可誣。
cóng shēng yuán zhōng cǎo   wèi wèi mèi yōu 姿 chéng shí róng hào   bèi zhī    
shì yǒu wēi xiāng   qiū fēng zhé chuī zhī rén jīn xiù zhōng   lián    
cháo huāng   jīng shāo piāo líng shuāng   ěr    
róng cuì yǒu shí   xiǎo ér xìng ài chǐ tiān   dào