偶题

元代 邓雅
平生寡嗜欲,所好在吟诗。朝夕吟不已,鬓边已成丝。 幼女颇解事,长跪陈戒辞。吟止适情性,勿使精神疲。 深感吾女言,而我乐在兹。一日不吟咏,满怀动忧思。 阿女顾予哂,予心还自怡。春风入庭院,花阴满前墀。 清兴不可遏,把笔更须题。
píng shēng guǎ shì   suǒ hǎo zài yín shī zhāo yín bìn   biān chéng    
yòu jiě shì   cháng guì chén jiè yín zhǐ shì qíng xìng   shǐ jīng 使 shén    
shēn gǎn yán   ér zài yín yǒng mǎn   huái dòng 怀 yōu    
ā shěn   xīn hái chūn fēng tíng yuàn huā   yīn mǎn qián chí    
qīng xīng è   gèng