偶题

唐代 杜甫
文章千古事,得失寸心知。 作者皆殊列,名声岂浪垂。 骚人嗟不见,汉道盛于斯。 前辈飞腾入,馀波绮丽为。 后贤兼旧列,历代各清规。 法自儒家有,心从弱岁疲。 永怀江左逸,多病邺中奇。 騄骥皆良马,骐驎带好儿。 车轮徒已斫,堂构惜仍亏。 漫作潜夫论,虚传幼妇碑。 缘情慰漂荡,抱疾屡迁移。 经济惭长策,飞栖假一枝。 尘沙傍蜂虿,江峡绕蛟螭。 萧瑟唐虞远,联翩楚汉危。 圣朝兼盗贼,异俗更喧卑。 郁郁星辰剑,苍苍云雨池。 两都开幕府,万宇插军麾。 南海残铜柱,东风避月支。 音书恨乌鹊,号怒怪熊罴。 稼穑分诗兴,柴荆学土宜。 故山迷白阁,秋水隐黄陂。 不敢要佳句,愁来赋别离。
wén zhāng qiān shì   shī cùn xīn zhī
zuò zhě jiē shū liè   míng shēng làng chuí
sāo rén jiē jiàn   hàn dào shèng
qián bèi fēi téng   wèi
hòu xián jiān jiù liè   dài qīng guī
jiā yǒu   xīn cóng ruò suì
yǒng huái 怀 jiāng zuǒ   duō bìng zhōng
jiē liáng   lín dài hǎo ér
chē lún zhuó   táng gòu réng kuī
màn zuò qián lùn   chuán yòu bēi
yuán qíng wèi piāo dàng   bào qiān
jīng cán cháng   fēi jiǎ zhī
chén shā bàng fēng chài   jiāng xiá rào jiāo chī
xiāo táng yuǎn   lián piān chǔ hàn wēi
shèng cháo jiān dào zéi   gèng xuān bēi
xīng chén jiàn   cāng cāng yún chí
liǎng kāi   wàn chā jūn huī
nán hǎi cán tóng zhù   dōng fēng yuè zhī
yīn shū hèn què   hào guài xióng
jià fēn shī xìng   chái jīng xué
shān bái   qiū shuǐ yǐn huáng bēi
gǎn yào jiā   chóu lái bié

鉴赏

  诗篇表达杜甫晚年对诗歌创作的见解,带有总结性质。所以王嗣奭《杜臆》说:“此公一生精力用之文章,始成一部《杜诗》,而此篇乃其自序也。”上句“千古事”是指留传久远,关系重大,如同曹丕说的“文章经国之大业,不朽之盛事”。下句“寸心知”是说对于文章,作者本人的理解感知最为明白。这两句诗虽是以议论入诗,但对仗工整,语言高度概括,而且切中肯綮,含蕴丰富,很有哲理性。