偶題

唐代 杜甫
文章千古事,得失寸心知。 作者皆殊列,名聲豈浪垂。 騷人嗟不見,漢道盛於斯。 前輩飛騰入,餘波綺麗為。 後賢兼舊列,歷代各清規。 法自儒家有,心從弱歲疲。 永懷江左逸,多病鄴中奇。 騄驥皆良馬,騏驎帶好兒。 車輪徒已斫,堂構惜仍虧。 漫作潛夫論,虛傳幼婦碑。 緣情慰漂蕩,抱疾屢遷移。 經濟慚長策,飛棲假一枝。 塵沙傍蜂蠆,江峽繞蛟螭。 蕭瑟唐虞遠,聯翩楚漢危。 聖朝兼盜賊,異俗更喧卑。 鬱郁星辰劍,蒼蒼雲雨池。 兩都開幕府,萬宇插軍麾。 南海殘銅柱,東風避月支。 音書恨烏鵲,號怒怪熊羆。 稼穡分詩興,柴荊學土宜。 故山迷白閣,秋水隱黃陂。 不敢要佳句,愁來賦別離。
wén zhāng qiān shì   shī cùn xīn zhī
zuò zhě jiē shū liè   míng shēng làng chuí
sāo rén jiē jiàn   hàn dào shèng
qián bèi fēi téng   wèi
hòu xián jiān jiù liè   dài qīng guī
jiā yǒu   xīn cóng ruò suì
yǒng huái jiāng zuǒ   duō bìng zhōng
jiē liáng   lín dài hǎo ér
chē lún zhuó   táng gòu réng kuī
màn zuò qián lùn   chuán yòu bēi
yuán qíng wèi piāo dàng   bào qiān
jīng cán cháng   fēi jiǎ zhī
chén shā bàng fēng chài   jiāng xiá rào jiāo chī
xiāo táng yuǎn   lián piān chǔ hàn wēi
shèng cháo jiān dào zéi   gèng xuān bēi
xīng chén jiàn   cāng cāng yún chí
liǎng kāi   wàn chā jūn huī
nán hǎi cán tóng zhù   dōng fēng yuè zhī
yīn shū hèn què   hào guài xióng
jià fēn shī xìng   chái jīng xué
shān bái   qiū shuǐ yǐn huáng bēi
gǎn yào jiā   chóu lái bié

鑑賞

  詩篇表達杜甫晚年對詩歌創作的見解,帶有總結性質。所以王嗣奭《杜臆》說:「此公一生精力用之文章,始成一部《杜詩》,而此篇乃其自序也。」上句「千古事」是指留傳久遠,關係重大,如同曹丕說的「文章經國之大業,不朽之盛事」。下句「寸心知」是說對於文章,作者本人的理解感知最為明白。這兩句詩雖是以議論入詩,但對仗工整,語言高度概括,而且切中肯綮,含蘊豐富,很有哲理性。