偶然

宋代 范成大
偶然寸木压岑楼,且放渠侬出一头。 鲸漫横江无奈暟,鹏虽运海不如鸠。 躬当自厚人何责,世已相违我莫求。 石火光中争底事,宽颜收拾付东流。
ǒu rán cùn cén lóu   qiě fàng nóng chū tóu
jīng màn héng jiāng nài kǎi   péng suī yùn hǎi jiū
gōng dāng hòu rén   shì xiāng wéi qiú
shí huǒ guāng zhōng zhēng shì   kuān yán shōu shí dōng liú