偶然

宋代 范成大
偶然寸木壓岑樓,且放渠儂出一頭。 鯨漫橫江無奈暟,鵬雖運海不如鳩。 躬當自厚人何責,世已相違我莫求。 石火光中爭底事,寬顏收拾付東流。
ǒu rán cùn cén lóu   qiě fàng nóng chū tóu
jīng màn héng jiāng nài kǎi   péng suī yùn hǎi jiū
gōng dāng hòu rén   shì xiāng wéi qiú
shí huǒ guāng zhōng zhēng shì   kuān yán shōu shí dōng liú