偶得牡丹之白者赋之

宋代 赵蕃
梅花当冬吐冰雪,古今已复称高洁。 春风草木争宠光,尔乃白乎无得涅。 屈原放逐楚江滨,山高水疾谁与邻。 商山山中四老人,汉且终辞肯事秦。 白山茶有涪翁赋,莲自远公仍白傅。 数公已矣不可作,风雨明朝埋玉树。
méi huā dāng dōng bīng xuě   jīn chēng gāo jié  
chūn fēng cǎo zhēng chǒng guāng   ěr nǎi bái de niè  
yuán fàng zhú chǔ jiāng bīn   shān gāo shuǐ shuí lín  
shāng shān shān zhōng lǎo rén   hàn qiě zhōng kěn shì qín  
bái shān chá yǒu wēng   lián yuǎn gōng réng bái  
shù gōng zuò   fēng míng cháo mái shù