偶得牡丹之白者賦之
梅花當冬吐冰雪,古今已復稱高潔。
春風草木爭寵光,爾乃白乎無得涅。
屈原放逐楚江濱,山高水疾誰與鄰。
商山山中四老人,漢且終辭肯事秦。
白山茶有涪翁賦,蓮自遠公仍白傅。
數公已矣不可作,風雨明朝埋玉樹。
méi
梅
huā
花
dāng
當
dōng
冬
tǔ
吐
bīng
冰
xuě
雪
,
gǔ
古
jīn
今
yǐ
已
fù
復
chēng
稱
gāo
高
jié
潔
。
chūn
春
fēng
風
cǎo
草
mù
木
zhēng
爭
chǒng
寵
guāng
光
,
ěr
爾
nǎi
乃
bái
白
hū
乎
wú
無
de
得
niè
涅
。
qū
屈
yuán
原
fàng
放
zhú
逐
chǔ
楚
jiāng
江
bīn
濱
,
shān
山
gāo
高
shuǐ
水
jí
疾
shuí
誰
yǔ
與
lín
鄰
。
shāng
商
shān
山
shān
山
zhōng
中
sì
四
lǎo
老
rén
人
,
hàn
漢
qiě
且
zhōng
終
cí
辭
kěn
肯
shì
事
qín
秦
。
bái
白
shān
山
chá
茶
yǒu
有
fú
涪
wēng
翁
fù
賦
,
lián
蓮
zì
自
yuǎn
遠
gōng
公
réng
仍
bái
白
fù
傅
。
shù
數
gōng
公
yǐ
已
yǐ
矣
bù
不
kě
可
zuò
作
,
fēng
風
yǔ
雨
míng
明
cháo
朝
mái
埋
yù
玉
shù
樹
。