偶成

宋代 何梦桂
唤醒邯郸出梦关,悠悠身世隔尘寰。飞鸿落照琴三叠,流水寒花屋半间。 老不如人甘遁世,闲谁似我得看山。乾坤许大双蜗角,消得人间战触蛮。
huàn xǐng hán dān chū mèng guān   yōu yōu shēn shì chén huán fēi hóng luò 鸿 zhào qín sān dié liú   shuǐ hán huā bàn jiān    
lǎo rén gān dùn shì   xián shuí shì kàn shān qián kūn shuāng jiǎo xiāo   de rén jiān zhàn chù mán