偶成

宋代 曹彦约
脚踏和风步步春,石鱼楼上等闲人。 兴来冲口都成句,老去游山不动尘。 李白谁知他意思,桃红漏泄我精神。 忽逢借问难酬对,只恐流莺说得真。
jiǎo fēng chūn   shí lóu shàng děng xián rén  
xīng lái chōng kǒu dōu chéng   lǎo yóu shān dòng chén  
bái shéi zhī   táo hóng lòu xiè jīng shén  
féng jiè wèn nàn chóu duì   zhǐ kǒng liú yīng shuō de zhēn