偶成

宋代 曹彥約
腳踏和風步步春,石魚樓上等閒人。 興來衝口都成句,老去游山不動塵。 李白誰知他意思,桃紅漏泄我精神。 忽逢借問難酬對,只恐流鶯說得真。
jiǎo fēng chūn   shí lóu shàng děng xián rén  
xīng lái chōng kǒu dōu chéng   lǎo yóu shān dòng chén  
bái shéi zhī   táo hóng lòu xiè jīng shén  
féng jiè wèn nàn chóu duì   zhǐ kǒng liú yīng shuō de zhēn