女贞木新乐府

宋代 王松
呜呼!王道闺门始,古来贞孝肃人纪。君不见,前明朱家一女子,终身不嫁垂青史。 朱家有女名妙华,自恨不能反哺如雏鸦;年笄齿绮容朝霞,母曰:女子生而愿为之有家。 女曰:不然,吾全吾天。笑指庭中女贞木,鲁女琴操吾能读; 割肌截发誓终养,长奉晨昏代兄长。新竹之山何幽幽,新竹之水何油油! 郑家有女名慧修,呜呼!妙华誓矣谁与俦?通德者门、北郭者园,长斋绣佛,福我椿萱! 闽南千里,雪峰仰止;生抱佛根悟佛理。以谪降生、以园寂死,拈花一别笑而已。 昙花刹那,奈椿萱何!上有重闱,魂兮安归?此去骖鸾伴王母,身在西天名不朽。
  wáng dào guī mén shǐ   lái zhēn xiào rén jūn jiàn qián   míng zhū jiā zhōng   shēn jià chuí qīng shǐ    
zhū jiā yǒu míng miào huá   hèn néng fǎn chú   nián chǐ 齿 róng zhāo xiá   yuē   shēng ér yuàn wèi zhī yǒu jiā  
yuē   rán   quán tiān xiào zhǐ tíng zhōng zhēn   qín cāo néng    
jié shì zhōng yǎng   zhǎng fèng chén hūn dài xiōng zhǎng xīn zhú zhī shān yōu yōu xīn   zhú zhī shuǐ yóu yóu    
zhèng jiā yǒu míng huì xiū     miào huá shì shuí chóu   tōng zhě mén běi guō zhě yuán cháng   zhāi xiù   chūn xuān 椿    
mǐn nán qiān   xuě fēng yǎng zhǐ   shēng bào gēn zhé jiàng shēng yuán niān huā   bié xiào ér      
tán huā chà   nài chūn 椿 xuān   shàng yǒu zhòng wéi   hún ān guī   cān luán bàn wáng   shēn zài 西 tiān míng xiǔ