女贫苦难妍

宋代 洪迈
女贫苦难妍,士贫苦难高。 了知论此者,不识一切豪。 此身百斛鼎,流俗欲手操。 宁当舍其中,局促计所遭。 颇疑有若人,肮脏栖蓬蒿。 考槃一丘壑,光景不可韬。 斯人不我忘,空复逾垣逃。 轩裳亦云华,唾去如腹臊。 哀哉夸毗子,扰扰冠猿猱。 恬无齐世心,闵默死滔滔。 朅来事斗禄,挽仰身桔槔。 一官戏人间,几何非餮饕。 谁言眷此帻,掷去轻秋毫。 区区欲骄士,一哭嗟儿曹。
pín nàn yán   shì pín nàn gāo  
le zhī lùn zhě   shí qiè háo  
shēn bǎi dǐng   liú shǒu cāo  
níng dāng shě zhōng   suǒ zāo  
yǒu ruò rén   āng zāng péng hāo  
kǎo pán qiū   guāng jǐng tāo  
rén wàng   kōng yuán táo  
xuān cháng yún huá   tuò sāo  
āi zāi kuā zi   rǎo rǎo guān yuán náo  
tián shì xīn   mǐn tāo tāo  
qiè lái shì dòu   wǎn yǎng shēn jié gāo  
guān rén jiān   fēi tiè tāo  
shuí yán juàn   zhì qīng qiū háo  
jiāo shì   jiē ér cáo