拟魏太子邺中集诗 魏太子

南北朝 谢灵运
小序建安末,余时在邺宫,朝游夕燕,究欢愉之极。 天下良辰美景,赏心乐事,四者难并。 今昆弟友朋,二三诸彦,共尽之矣。 古来此娱,书籍未见,何者?楚襄王时有宋玉、唐景,梁孝王时有邹、枚、严、马,游者美矣,而其主不文;汉武帝徐乐诸才,备应对之能,而雄猜多忌,岂获晤言之适?不诬方将,庶必贤于今日尔。 岁月如流,零落将尽,撰文怀人,感往增怆。 其辞曰:百川赴巨海,众星环北辰。 照灼烂霄汉,遥裔起长津。 天地中横溃,家王拯生民。 区宇既涤荡,羣英必来臻。 忝此钦贤性,由来常怀仁。 况值众君子,倾心隆日新。 论物靡浮说,析理实敷陈。 罗缕岂阙辞?窈窕究天人。 澄觞满金罍,连榻设华茵。 急弦动飞听,清歌拂梁尘。 何言相遇易,此欢信可珍。
xiǎo jiàn ān   shí zài gōng   cháo yóu yàn   jiū huān zhī
tiān xià liáng chén měi jǐng   shǎng xīn shì   zhě nán bìng
jīn kūn yǒu péng   èr sān zhū yàn   gòng jǐn zhī
lái   shū wèi jiàn   zhě   chǔ xiāng wáng shí yǒu sòng táng jǐng   liáng xiào wáng shí yǒu zōu méi yán   yóu zhě měi   ér zhǔ wén   hàn zhū cái   bèi yìng duì zhī néng   ér xióng cāi duō   huò yán zhī shì   fāng jiāng   shù xián jīn ěr
suì yuè liú   líng luò jiāng jǐn   zhuàn wén huái 怀 rén   gǎn wǎng zēng chuàng
yuē   bǎi chuān hǎi   zhòng xīng huán běi chén
zhào zhuó làn xiāo hàn   yáo cháng jīn
tiān zhōng héng kuì   jiā wáng zhěng shēng mín
dàng   qún yīng lái zhēn
tiǎn qīn xián xìng   yóu lái cháng huái 怀 rén
kuàng zhí zhòng jūn zi   qīng xīn lóng xīn
lùn shuō   shí chén
luó quē   yǎo tiǎo jiū tiān rén
chéng shāng mǎn jīn léi   lián shè huá yīn
xián dòng fēi tīng   qīng liáng chén
yán xiāng   huān xìn zhēn