擬魏太子鄴中集詩 魏太子

南北朝 謝靈運
小序建安末,余時在鄴宮,朝游夕燕,究歡愉之極。 天下良辰美景,賞心樂事,四者難並。 今昆弟友朋,二三諸彥,共盡之矣。 古來此娛,書籍未見,何者?楚襄王時有宋玉、唐景,梁孝王時有鄒、枚、嚴、馬,游者美矣,而其主不文;漢武帝徐樂諸才,備應對之能,而雄猜多忌,豈獲晤言之適?不誣方將,庶必賢於今日爾。 歲月如流,零落將盡,撰文懷人,感往增愴。 其辭曰:百川赴巨海,眾星環北辰。 照灼爛霄漢,遙裔起長津。 天地中橫潰,家王拯生民。 區宇既滌盪,羣英必來臻。 忝此欽賢性,由來常懷仁。 況值眾君子,傾心隆日新。 論物靡浮說,析理實敷陳。 羅縷豈闕辭?窈窕究天人。 澄觴滿金罍,連榻設華茵。 急弦動飛聽,清歌拂梁塵。 何言相遇易,此歡信可珍。
xiǎo jiàn ān   shí zài gōng   cháo yóu yàn   jiū huān zhī
tiān xià liáng chén měi jǐng   shǎng xīn shì   zhě nán bìng
jīn kūn yǒu péng   èr sān zhū yàn   gòng jǐn zhī
lái   shū wèi jiàn   zhě   chǔ xiāng wáng shí yǒu sòng táng jǐng   liáng xiào wáng shí yǒu zōu méi yán   yóu zhě měi   ér zhǔ wén   hàn zhū cái   bèi yìng duì zhī néng   ér xióng cāi duō   huò yán zhī shì   fāng jiāng   shù xián jīn ěr
suì yuè liú   líng luò jiāng jǐn   zhuàn wén huái rén   gǎn wǎng zēng chuàng
yuē   bǎi chuān hǎi   zhòng xīng huán běi chén
zhào zhuó làn xiāo hàn   yáo cháng jīn
tiān zhōng héng kuì   jiā wáng zhěng shēng mín
dàng   qún yīng lái zhēn
tiǎn qīn xián xìng   yóu lái cháng huái rén
kuàng zhí zhòng jūn zi   qīng xīn lóng xīn
lùn shuō   shí chén
luó quē   yǎo tiǎo jiū tiān rén
chéng shāng mǎn 滿 jīn léi   lián shè huá yīn
xián dòng fēi tīng   qīng liáng chén
yán xiāng   huān xìn zhēn