牛诗
田畔游春客,田里牛步涩。花鸟正喧喧,田水冰难敌。
人尽戏东君,我独为鞭迫。岂敢望花鸟,草坪安可得?
卧嚼数茎茅,使我口涎滴。“咄,休羡嫉,贪彼轻浮色,岁功何所麦?
谷帛充仓廪,随心放尔迹”。
tián
田
pàn
畔
yóu
游
chūn
春
kè
客
,
tián
田
lǐ
里
niú
牛
bù
步
sè
涩
huā
。
niǎo
花
zhèng
鸟
xuān
正
xuān
喧
tián
喧
,
shuǐ
田
bīng
水
nán
冰
dí
难
敌
。
rén
人
jǐn
尽
xì
戏
dōng
东
jūn
君
,
wǒ
我
dú
独
wèi
为
biān
鞭
pò
迫
qǐ
。
gǎn
岂
wàng
敢
huā
望
niǎo
花
cǎo
鸟
,
píng
草
ān
坪
kě
安
dé
可
得
?
wò
卧
jué
嚼
shù
数
jīng
茎
máo
茅
,
shǐ
使
wǒ
我
kǒu
口
xián
涎
dī
滴
duō
。
“
xiū
咄
,
xiàn
休
jí
羡
tān
嫉
,
bǐ
贪
qīng
彼
fú
轻
sè
浮
suì
色
,
gōng
岁
hé
功
suǒ
何
mài
所
麦
?
gǔ
谷
bó
帛
chōng
充
cāng
仓
lǐn
廪
,
suí
随
xīn
心
fàng
放
ěr
尔
jì
迹
”
。