拟忼慨歌送智泓禅者归北山旧隐

清代 成鹫
丛林可住而不可住也,深山不可住而可住也。丛林而可住者,粥饭次第,香花络绎,利养富庶。 其不可住者,人我山高,生死海阔,尘牢狱固。去而入山,苦无闻见,胼手胝足以作务。 深山安可住也,然与鹿豕为徒,猿鹤为侣。出则笠雨蓑风,耕田种芋。 入则息影松阴,安禅衡宇。不知有名,焉知毁誉。不知有利,焉知积聚。 深山不可不住也。君不见智泓智者薄善知识而不为,向北山之北而归去。
cóng lín zhù ér zhù   shēn shān zhù ér zhù cóng lín ér zhù zhě zhōu   fàn xiāng   huā luò   yǎng shù    
zhù zhě   rén shān gāo   shēng hǎi kuò   chén láo ér shān   wén jiàn pián   shǒu zhī zuò    
shēn shān ān zhù   rán 鹿 shǐ wèi   yuán wèi chū suō fēng gēng   tián zhǒng    
yǐng sōng yīn   ān chán héng zhī yǒu míng yān   zhī huǐ zhī yǒu yān zhī        
shēn shān zhù jūn jiàn zhì hóng zhì zhě báo shàn zhī shí ér wéi xiàng   běi shān zhī běi ér guī