拟寒山拾得二十首

宋代 王安石
李生场荡荡,所见实奇哉。 问渠前世事,答我烧炭来。 炭成能然火,火过却成灰。 灰成即是土,随意立根栽。
shēng chǎng dàng dàng   suǒ jiàn shí zāi  
wèn qián shì shì   shāo tàn lái  
tàn chéng néng rán huǒ   huǒ guò què chéng huī  
huī chéng shì   suí gēn zāi