拟古四章将适钟陵赠别廖子所 其二
茕茕幽闺妇,袅袅当窗柳。盛年而离居,忽忽伤老丑。
临流采荷花,水深不见藕。愁如风中丝,错乱纷在手。
独携合欢带,谁结同心纽。佳期谅不违,岁月浩难守。
qióng
茕
qióng
茕
yōu
幽
guī
闺
fù
妇
,
niǎo
袅
niǎo
袅
dāng
当
chuāng
窗
liǔ
柳
。
。
shèng
盛
nián
年
ér
而
lí
离
jū
居
,
hū
忽
hū
忽
shāng
伤
lǎo
老
chǒu
丑
。
。
lín
临
liú
流
cǎi
采
hé
荷
huā
花
,
shuǐ
水
shēn
深
bú
不
jiàn
见
ǒu
藕
。
。
chóu
愁
rú
如
fēng
风
zhōng
中
sī
丝
,
cuò
错
luàn
乱
fēn
纷
zài
在
shǒu
手
。
。
dú
独
xié
携
hé
合
huān
欢
dài
带
,
shuí
谁
jié
结
tóng
同
xīn
心
niǔ
纽
。
。
jiā
佳
qī
期
liàng
谅
bù
不
wéi
违
,
suì
岁
yuè
月
hào
浩
nán
难
shǒu
守
。
。