拟古四首 其一

元代 胡奎
客从南海来,遗我明月珠。感君绸缪意,繫在红罗襦。 罗襦不可解,中情不可改。月以明妾心,珠以结君爱。 谁言道路长,咫尺隔光采。
cóng nán hǎi lái   míng yuè zhū gǎn jūn chóu móu   zài hóng luó
luó jiě   zhōng qíng gǎi yuè míng qiè xīn   zhū jié jūn ài
shuí yán dào cháng   zhǐ chǐ guāng cǎi