拟古诗十九首 其十七

明代 王夫之
白月流素天,微霜满空际。开轩极远目,清霄何迢递。 仲秋元鸟归,季秋阳雁至。染丝弄机杼,纵横成锦字。 上有永别离,下有金石誓。不知将寄谁,绸缪结封识。 经年藏宝箧,置之不忍视。
bái yuè liú tiān   wēi shuāng mǎn kōng kāi xuān yuǎn qīng   xiāo tiáo    
zhòng qiū yuán niǎo guī   qiū yáng yàn zhì rǎn nòng zhù zòng   héng chéng jǐn    
shàng yǒu yǒng bié   xià yǒu jīn shí shì zhī jiāng shuí chóu   miù jié fēng shí    
jīng nián cáng bǎo qiè   zhì zhī rěn shì